NGÀY ĐẦU TIÊN :Khi người quản lư đưa tôi về khu khách sạn, mở cửa đón tôi là 1 con bé có khuôn mặt khá bầu bĩnh, nó nh́n tôi rùi cười toe:"HI chắc anh là WOO HYUK ?" Những ấn tượng ban đầu của tôi về con bé đó chẳng có ǵ đặc biệt,đó là 1 đứa con gái kém tôi gần 16 tuổi, có đôi mắt 1 mí rưỡi trông thấy ghét, 1 cái miệng cứ nói luôn mồm và trông cũng chẳng khác người Hàn mấy, tên là Phương Thảo.
Sau 1 ngày mệt mỏi tôi chỉ muốn yên vị nghỉ ngơi th́ con bé đó cứ lẽo đẽo chạy theo hỏi đủ thứ chuyện,nào là có mệt ko, ăn ǵ chưa linh tinh x̣e cả lên,chăng nhẽ tôi lại gào lên là :ĐỂ CHO TÔI YÊN rồi chứ .Nhưng thật may cho tôi, tự nhiên nó lại chạy tọt ra ngoài pḥng, thế là tôi chuồn thẳng vào pḥng ngủ đánh 1 giấc .Nhưng thật chẳng yên thân với nó,cả đêm tôi ko thể nào ngủ được v́ tiếng nói mớ to ầm ầm (con gái con đứa ǵ mà...)
NGÀY THỨ HAI :Tôi mở mắt ra th́ trời đă sáng bạch. May là sáng nay ko phải luyện tập nên tôi ngủ nướng 1 lát. Đánh mắt sang giường bên, PT đă dậy từ lúc nào, tôi cảm thấy bụng ḿnh đang sôi ̣ng ọc nên quyết định đi lục thức ăn trong tủ lạnh. Nhưng vừa bước ra,tôi đă thấy 1 bữa khá thịnh soạn trên bàn,tiếp theo là cái mẹt của PT ló ra, nó nhe nhởn: "A!Anh WOO HYUK! ĂN CƠM ĐI NàO" Tự dưng tôi thấy nụ cười của con bé đó thật dễ thương! Tôi bắt đầu có ấn tựong tốt về PT ...
